Showing posts with label bieu tuong. Show all posts
Showing posts with label bieu tuong. Show all posts

Friday, June 17, 2022

Cau chuyen cua nhung giot le

 Le Da Xanh 

(c) Thanh Tam Tuyen  English translation (c) Duong Nhu Nguyen 

CRYING GREEN JADE

Bilingual texts, Vietnamese origin ©TTT and English interpretation ©WND

tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

I know of those who cry alone,

non-stop

Those whose tears never roll out of their heart

Don’t you know

tears are green jade

from a heart that wilts


đôi khi anh muốn tin
ngoài đời chỉ còn trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối


Yes sometimes I want to believe

out there life still holds those stars of significance

‘cause next to them your eyes still sparkle

till our last moment

đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu


Sometimes I want to believe

out there life still emanates the intoxicating fragrance of God’s fruits

And next to them, the sweet taste of your lips,

our honey milky way of origin


đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái


Sometimes I want to believe

out there life’s full of wild flowers’ purity

And next to them, the lure of your arms,

our circle of love


đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi


Sometimes I want to believe

those who cry alone

feel their tears held within

muffled,

pained like green jade

from a heart that wilts



Green jade,

Oh crying green jade,

from a heart that wilts

DNN ©May 8, 2022



 





ĐÀN BÀ VÀ NƯỚC MẮT

Nhu Khong

enprsdooSt2h 66lshr7gmgc233ut18f5a082hu1a1 ·



Giữa đàn bà và nước mắt

Có một mối tương quan vô cùng kỳ quặc

Không một mẫu số chung nào

Đến cả Thượng Đế cũng lắc đầu

Không thể nào hiểu nổi

Giọt giận giọt thương giọt hờn giọt tủi

Những giọt lệ không có màu

Và đàn bà không bao giờ có tuổi

Chỉ có những trái tim vô tình ngủ quên

... Để xế ngày anh ở lại đời em

Định cư cùng những giọt nước mắt

Giọt lệ cuối đời nồng nàn hạnh phúc

Không cần phải quan tâm

Giọt nước mắt đến từ đâu

Bởi giản dị một điều

Nước mắt và tình yêu

Cùng trong suốt như nhau

nhukhong

6/2022











NƯỚC MẮT TRÊN VỸ TUYẾ́N MƯỜI BẢY



(c) Duong Nhu Nguyen


Nước mắt ướt sũng 

ng lch kinh đào miền Nam

(Đồng Tháp Mười, c ngập che Mười cây lúa nước?)

 

Nước mắt khô qunh

Như núi rừng Honh Sơn Nhất Đái

(…Vạn Đại không một chỗ Chung Thân?)

 

Nước mắt lưng tròng

Lưng chừng Vĩ Tuyến

(Mười bảy tuổi rời xa H Nội hay mười bảy nhịp cầu…)

(…Hiền Lương, không hiền m cũng chẳng lương?)

 

Nước mắt đầy rẫy

những định mệnh nổi trôi

Gọi l Con-Nước-Việt!

 

“Sóng quê thấm suốt Hồn Con Nước

Xé rách Hoàng Hôn để nhớ nhà”*

 ________________

*NGUYÊN TÁC BẢN LẤY Ý TỪ HOÀNG  HẠC LÂU:  

TRƯỜNG GIANG CUẢ HUY CẬN:

Lòng quê rờn rợn vời  con nước

Không khói hoàng hôn vẫn nhớ nhà

----

NGUYÊN TÁC HÁN-VIẾT HOÀNG HẠC LÂU CỦA THÔI HỘ:  

 Nhật mộ hương quan hà xứ thị

Yên ba giang thượng xử nhân sầu 



DNN 6 17 2022

 

Friday, December 11, 2020

Wednesday, May 20, 2020

bilingual poetry TÂM SỰ HÒN VỌNG PHU -- HEARTBREAK OF VIETNAM'S AWAITING WIFE

Artwork by Ng.Uyen
original in enamels
digital infusion
copyrighted 2014-2020 

ENGLISH VERSION:

HEARTBREAK OF VIETNAM'S AWAITING WIFE

I don’t just stand here to count time
Like tears, time flows by old towns that no longer shine,

Under midnight stars
Into rivers

Out to such immense sea
I let my tears be…
Over me,
the fogged moon’s no longer free

I don’t just stand here to greet passers-by
My body splits such border line,
My hair the Red River’s silt,
yarned into our homeland’s quilt

The nation’s sword sparkles into green jade
My hair whitens: my cry for the gloom of our fate 

Yet, I don’t just stand here to mourn for nationhood
The story of our first Hung King, now gone for good
‘cause tomorrow, like me, pray to stonify
Breakage of the country: the nocturne of my cry

So I don’t just stand here, on top of this mountain
To shed tears for the Tran emperor, or relive the ancient

If the people miss the glory of the past,
simply burn incense for our tomb, and hope its light will last...

WND copyrighted 2014-May 2020




ABOUT POETS AND POETRY 

my poetry, place of refuge,  not to be touched
as it is beyond reproach
since it is the harvest's last stalk
from a ricefield meant to be mine
my rice: 
my sweat, blood, flesh, bone...my cry...

DNN May 2020 

Saturday, May 16, 2020

HON VONG PHU: A JOURNEY OF MUSIC, POETRY, PAINTING AND MEMORY

NHO' VE^` HO`N VO.NG PHU -- MY PERSONAL TRIBUTE TO VIETNAMESE COMPOSER OF CHORAL SYMPHONY LE^ THUONG (1914-1996)
Ballad of the Warrior's Wife Ho`n Vo.ng Phu 2 by Le^ Thuong
live performance 2005, Studio Hall,Lamont School of Music, University of Denver
voice and English lyrics/libretto: Uyen Nicole Duong (Nhu Nguyen)
piano accompaniment: Le Tuyen
ENGLISH LYRICS
A hundred years since then have passed
A hundred sounds echoed memory
the wind so far has cast
her soul into eternity
So the legend goes
the tale of her sorrow
Her tears go on to flow
into the sea below


POETRY IN VIETNAMESE: MONOLOGUE OF THE STATUE OF THE AWAITING WIFE
Hi`nh nhu nga`y nay Ho`n Vo.ng Phu kho^ng co`n nu~a, chi? co`n trong tri' tuo?ng cu?a chu'ng ta, nhu~ng nguo`i co`n no'i tie^'ng Vie^.t. To^i vie^t nhu~ng ca^u duo'i da^y cho su. ca^m ni'n cu?a hi`nh a?nh Ho`n Vo.ng Phu, truo'c va^.n me^.nh tang thuong cu?a ca'i go.i la giang son ga^'m vo'c...
Do^`ng dang co' pho^' Ky` Lu`a
Co' na`ng To^ Thi. co' chu`a Tam Thanh
Ne^'u Ho`n Vo.ng Phu no'i duo.c, to^i nghi~ rang nguo`i da`n ba` hoa' da' ne^'u to^`n ta.i vo'i tho`i gian, thi` ba` se~ no'i nhu~ng lo`i na`y :
TÂM SỰ HÒN VỌNG PHU

Tôi chẳng đứng đây để đếm thời gian
Chảy như dòng nước, lệ đôi hàng
Đổ qua phố tịch, sông vào biển
Dưới một trời sao, mây phủ trăng
Tôi chẳng đứng đây để đợi người qua
Thân là quan ải, tóc phù sa
Gươm kiếm long lanh màu thạch bích
Bạc trắng vòng đai, ta khóc ta
Tôi chẳng đứng đây để tế non sông
Đã phôi pha hết chuyện vua Hùng
Nay mai hóa đá người vong quốc
Gãy mất cơ đồ, tượng đứng trông
Tôi chẳng đứng đây, trên đỉnh phù vân
Xót thương hồn phách của vua Trần
Nếu ai có nhớ tình sông núi
Xin thắp cây hương trước mộ phần
UN Dương Như Nguyện
Copyright 2014
PICTORIAL:
1) AN IMAGE OF THE STATUE OF THE AWAITING WIFE, NORTH VIETNAM;



2) HAMILTON HALL, LAMONT SCHOOL OF MUSIC, UNIVERSITY OF DENVER (WHERE PIANIST LE TUYEN AND I SANG HO`N VO.NG PHU -- THE CONCERT WAS HELD FOR THE VIETNAMESE COMMUNITY AND LOCAL AUDIENCE IN DENVER, COLORADO)

3) HO`N VO.NG PHU THO`I DA.I CU?A CHU'NG TA: Pregnancy, Nguo`i da`n ba` mang thai, artwork by UND copyright 2013 (su. thai nghe'n a^'y co' pha?i chang se la tuong lai va hy vo.ng co`n la.i cu?a co^.i nguo^`n va` da^'t nuo'c????)


Tuesday, May 12, 2020

FROM GULAG TO LOVE



FROM GULAG TO LOVE
A lover's ballad to him whose name is prisoner-of-conscience

By Uyen Nicole Duong (Như Nguyện)

AUTHOR'S NOTE: April 30, 2020 was the 45th anniversary of the end of the Vietnam War.  Following the fall of Saigon, hundreds of thousands of South Vietnamese were sent to labor camps/gulags by the new communist rulers, the winner of the War (North Vietnamese).  These South Vietnamese political prisoners were later allowed to immigrate to America, an effort initiated by the Reagan Administration and implemented by President  Bush. Their stories became part of Vietnamese and American history.

In memory of the 30th anniversary of the fall of Saigon, 30/4/2005,  I wrote this poem for the wife of a political prisoner who had borne his cross and paid his dues, for us Vietnamese Americans to move on in our new country, the U.S.A.  As a ballad, the poem contains quotes from Vietnamese classical poetic texts, little known to an American audience.  The poem was  written bilingually.
UND copyrighted Nov 2004

~~***~~~

In what’s left of a glimpse of life
let me curl up against you
facing the dying sun
feeling your breath upon my hair
in storytelling too sacred to be revealed
the night falls
and the hours pass


I turn to face you
to place my lips on your telling heart
and listen to its beats
tell me tell me please tell me
the heartbeat of life
like sounds of words and sighs
too fragile to render real
yet too real to surrender

It tells me
of all the scars and wounds
                             “nhung la mau do thit roi...”
                             Bloodshed, and ripped flesh
my fingertips are now confirming
on your burning cells and tissues
They tell me
of hunger, hard labor, and torture
              “chem tre dan go tren ngan...”
                             Chopped bamboo branches,
                and hauled wood trunks


From mountain to mountain
my silky lips are now confirming
on every breath you draw
It tells me
of stretched nerves, broken veins, diseases, cold, heat, starvation, all in buried hopes
              “Nhung la ray uoc mai ao...”
              Longing to hope, hopelessness back to longing


The vines of my arms are now confirming
on your torso and rib cage
They tell me
of days and nights without sleep and food
              “long thuong quan tu om o gay mon”
              Love for such nobleman: starvation and emaciation


The valleys of my hips are now confirming
on your columns of bony legs
They tell me
of humiliation that aims to bend, when legs no longer run
and feet no longer stand
                            “Nang vua phuc xuong chang thoi nga ra”
                             So she kneeled, for him to fall 


No more warrior or nobleman
No more assassin or escapist
No more saint or martyr
Just a being, broken, yet not broken
              “Tram nam trong coi nguoi ta...”
              A hundred years' tale…


Solzhenitsyn’s Archipelago, your “Stream of Blood”*
All is here


In silence
and in one held breath
you thrust secrets of human hell onto me
and in me hell bears fruits
then you turn toward the wall
Never talk
Never dream


Just one more day, for the last time
From gulag to love
a thousand footsteps of pain 
END

__________
* "Stream of Blood" is the translation for “Suoi Mau,” the name of a labor camp in southern Vietnam.


UYEN NICOLE DUONG
copyright  April 30-2014 November 30, 2005 July 26, 2019


Vietnamese text:
TU` TRAI TAP TRUNG 
QUA DEN THUNG LUNG TINH YEU
Bai ca tinh yeu cua nguoi vo tre thuy chung viet cho ngay tro ve
cua nguoi chong tu nhan chinh tri
DNN C 2004-2019

~~**~~

Trong anh nang cuoi cung cua doi song
cho em cong nguoi ben anh
doi dien cai chet cua mat troi
uong hoi tho cua anh tren toc
 ke chuyen lam chi, thieng lieng chang can boc lo
dem den
va thoi gian troi

Em quay ve doi dien
dat moi len tim anh
va lang nghe nhip dap
noi di anh, ke di anh
nhip dap cua doi song
nhu ngon tu, va tieng tho dai
qua mong manh de thanh thuc tai
qua thuc tai de dau hang, GIA TU VU KHI,
Nhip dap tim ke cho em nghe
Vet the.o va vet thuong
                             Oi, nhung la mau do thit roi…
                             Bloodshed, and ripped flesh

Dau ngon tay em mon man tren te bao chay xe'm
Te bao tham thi ke chuyen:
Doi khat, kho sai, va cuc hinh
                             Oi, chem tre dan go tren ngan…
                             Chopped bamboo branches, and hauled wood trunks
                             From mountain to mountain


Doi moi mem nhu lua
Tren tung hoi tho
Nhip tho tham thi ke chuyen:
Than kinh cang thang, mach mau vo tan, benh hoan, ret muot, sot kinh nien, doi khat, tat ca goi tron trong hy vong
                             Oi, nhung la ray uoc mai ao
                             Longing to hope, hopelessness back to longing

Canh tay moc nha'nh tren vong nguc , ben ca.nh xuong suon
Canh tay ke chuyen:
Ngay, dem, thieu ngu va doi an
                             Oi, long thuong quan tu om o gay mon
                             Love for such nobleman: starvation and emaciation
Doi nui ben ho^ng, tren hai o^'ng chan xuong xa^?u
Chan ke chuyen:
Nhuc hinh lam cho khuat phuc, khi ca?ng chan khong con vu`ng chay, va ban chan khong con dung vung
              Oi, nang vua phuc xuong chang thoi nga ra
              So she kneeled, for him to fall

Khong con nua, chien si hay hien nhan
Khong con nua, ke am sat hay nguoi chay tron
Khong con nua, tha'nh hay tha^`n hy sinh
Chi con lai tam than, ga~y ma khong na't
              Oi tram nam trong coi nguoi ta
              A hundred years' tale

HOANG DA?O cua Solzhenitsyn, va ben do`ng Suoi Mau*
Tat ca la day
Trong im lang
Trong cach nin tho?

Anh da^?y vao em dia nguc cua con nguoi
Roi trong em dia nguc no thanh cay trai
Va anh quay mat vao tuong
Khong ke le
Khong mong mo


Mot ngay nua, goi la lan cuoi
Tu trai tap trung qua thung lung tinh yeu
La nghin buoc chan cua sa^`u dau va.n co^?

*Suoi Mau la ten cua mot trai tap trung
DNN copyrighted Nov. 2004

Saturday, December 14, 2019

Ve^`....Death and the Maiden

My heartfelt thanks to chi NMN who devotedly selected and presented the following, unsolicitedly. This brought tears to my eyes humbled me with the love from readership.  This was done not for sale or profit, so it's under the fair use exception to copyright so far as the recorded music of Schubert is concerned. The artworks and images are mine. 


Friday, November 29, 2019

rừng phong thu đã nhuộm màu quan san

 


...
Tôi vẫn thường yêu chiếc lá vàng
Khi buồn tôi chỉ biết lang thang
Tiếc thương một quãng đời xanh cũ
Đã úa như bài thơ dở dang

...
Và mỗi khi chiều chớm lạnh thu
Hàng cây thay lá giữa sương mù
Tôi đứng trông về bao lá chết
mà khóc thương mì̀nh kiếp lãng du
...
WND 1983

Wednesday, November 13, 2019

Tôi muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice…

Thơ Xuôi và Tranh Thơ — L’Art Brut

Tôi muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice…
Tặng người bạn đã nhắn gọi tôi từ một chuyến tàu vô định
Từ dạo ấy,
bỏ đầm sen xứ Huế
và bây giờ,
hồn lãng đãng nằm mơ
I.
TÔI
Tôi là người đàn bà sau trên nửa đời người, muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice
Tôi muốn chèo thuyền giữa rừng sen xa vắng ấy, để cùng anh xây lại giấc mơ ở tuổi vừa thất thập cổ lai hy
Để cho em được ngủ yên một lần giữa đời xanh non nằm mộng thấy tiếng ai gọi linh hồn vừa khép
II.
CHO ANH
Hãy mở hồn đi anh
Không khoảng cách, không thời gian
Không còn vết nứt, vế chém, vết hận của hoài nghi và oán giận
Anh hãy vui đi, từ bữa cơm đạm bạc
từ câu chúc thanh nhàn
từ những buổi tối lười biếng, đắp chăn cũ mùa Đông,
dán mắt vào màn ảnh truyền hình, trò giải trí cuối cùng cho những con người rỗng túi
Hãy vui đi, anh yêu, dù trong ví chúng ta không còn Euro, Đô-la, ngay cả vé đi xe điện ngầm thành phố cũng vừa hết hạn
Vẫn cứ tung tăng đi anh,
Trên những ngõ hẻm của Paris, Budapest, và Prague
Anh sẽ đi theo tấu khúc của Mahler
Anh mở lòng đi anh,
không còn dấu diếm, không còn cửa đóng, không còn bóng đêm
tất cả là ánh sáng vì khí trời trong vắt
vì anh đã phóng tâm hồn qua quỹ đạo,
đã mở tung trái tim đón chào không gian vô tận
Đôi ta như hai vừng tinh tú,
sao hôm đã thành sao mai,
tan thành sương buổi sáng, trắng và trong như thơ Hàn Mạc Tử mơ về một Vĩ Dạ mênh mang:
“ Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”

“ Dọc bờ sông trắng, nắng chang chang”.
Ở đây, trong khoảnh khắc gọi là tình yêu tuyệt mỹ, giữa tôi và anh không còn màu đen của thất vọng
Tuổi đời cũng sẽ trắng tinh như chân tóc, chuyển hướng thành phút giây mình bất tử
Hít hương sen đi anh, cho thuyền lái buôn của phưong Tây trở thành thôn xóm quê nhà
III.
VÀ CHO EM
Đóng linh hồn lại đi em, một phút thôi,
để tâm tư yên nghỉ
“Linh hồn khép khẽ, khép khẽ”
Thay lời chị ru em, thay mẹ, thay bà
thay bụt, thay chúa, thay trời,
mà che chở cho em
Không,
Làm sao em chết được,
Dầu cho mặt trời có chết hẳn trong em,
Dầu ngoài vũ trụ kia, có ngàn sao vừa rụng xuống,
“Linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ”
một phút thôi
cho em yên lòng
dầu thế giới bao nghiệt ngã với em
(Như đã nghiệt ngã với những con người hiếu, trung, và tài sắc vẹn toàn)
Em có biết rằng,
trong đau đớn tận cùng,
của vũ trụ mênh mang này,
rất ít người được nghe thấy tiếng dỗ dành
“linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ”
“Linh hồn khẽ, khép khẽ”
nhắm mắt đi em, rồi mở vội mắt ra
Khi ánh sáng rọi vào tim em những niềm tin mới cho em quên đi nhọc nhằn của quá khứ
Hít hương sen đi em,
vào buồng phổi mệt nhoài,
Em hãy thiếp đi
để khi thức dậy,
em sẽ vòng hai tay, ôm tấm thân ốm gầy,
nương dần theo gót hài quân tử,
trên ngõ trúc thân yêu
mà can đảm tiến về định mệnh của mình,
với nụ cười thục nữ khi nàng hong tóc thề đen nhánh mà chào đón tương lai
IV.
CHO CHÚNG TA
Tôi là người đàn bà muốn thấy sen nở rộ trên kinh đào Venice
(Ở Hà Nội đầm sen giữa phố chiều đã được thay thế bằng khách sạn Daiwoo
Ở Huế đẹp và thơ, hạt sen thơm với trái nhãn lồng, tất cả đã được đóng hộp mang lên tàu, chở về Trung Quốc, cảnh trạng nguyên đi triều cống, chẳng còn chi để gởi lại cho mình như cốm non trong lá nõn nà, dâng về vương phi, gọi là chờ mong “ngài ngự”)
Ôi vàng son của một thời đã chìm thành trầm tích của tâm hồn
Vì thế,
một mình,
tôi sẽ đội nón lá
chèo chiếc thuyền nan,
cho anh,
cho em,
tôi sẽ vạch lối giữa rừng sen trên kinh đào Venice
Trong rừng sen của tư duy bát ngát này,
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại,
khi chiếc thuyền tôi dừng bến,
Venice trở thành Sông Hương
với tiếng chuông Thiên Mụ
và quá khứ chuyển hướng thành tương lai
Trong rừng sen của tư duy bát ngát này,
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại
thì anh và em,chị và em
vài con người hiếm hoi, đến với nhau vì định mệnh và niềm tin,
chúng ta cùng thấm hương sen trong buồng phổi đã miệt mài
cùng uống cạn màu sen xanh hồng vào đồng tử, sau khi mắt huyền đã rưng rưng giọt nước vì quá nhiều oan trái
khi thuyền tôi dừng bến,thì chúng mìnhtất cả chúng mìnhsẽ lập tức tìm thấy nhau

 © 2010 Dương Như Nguyện
Dương Như Nguyện
Dec. 3, 2011