A bilingual blog containing the perspective of Ng.Uyên (Wyndi) Nicole NN Duong (Nhu-Nguyen) vung troi tu tuong cua Duong Nhu-Nguyen dien ta bang song ngu Anh-Viet
Friday, April 22, 2022
three tulip dancers...but how many tulips?
Sunday, February 27, 2022
flower in a cave
Monday, November 30, 2020
VỊNH NƯỚC MẮ́M
Yesterday morning, even when I was too busy to sleep, I took up a challenge re Vietnamese poetry, at the spur of the moment. I was asked to make a poem in my native language on "fish sauce" within less than half an hour. The point was to make me demonstrate my ability to write Vietnamese poetry without much elaboration in the shortest amount of time. This was possible because I write Vietnamese poetry in the "am van dieu" format as easily as I speak the language, perhaps even easier because I don't have to struggle with phonetics and the moderation of my breathing when I write Vietnamese poetry. I responded that I don't write Vietnamese poetry to aid in idle jokes. I only write on serious themes. So I took less than 15 minutes and then it turned out to be less than half an hour because I had to remember what I had written in my head, in order to write it down, below.
Within less than half an hour, I came up with the following:
Nước mắm hay là nước mắt đây?
...
Xoá đi, em nhé, vết lưu đày ...
The point is, am van dieu of Vietnamese poetry "a la classical" is part of the cultural and linguistics heritage. For Vietnamese today not to preserve it as part of their going forward is a serious mistake, if not to say an insult to the heritage. To abandon it to imitate the West on what they call "tho van xuoi" is really just an admission of lack of an inborn skill and the truest connection to the culture. Am van dieu in Vietnamese poetry should be something that the true Vietnaemse poet breathes up and down the same vocal cord that produces music.
Am van dieu is like musical notation, it might be learned, but it is also inborn if music and literature are within you. Those who don't have it as inborn will resort to "tho van xuoi" to free themselves, but there are also those who abuse "tho van xuoi" and abandon am van dieu, in order to camouflage their lack of that connection which spells "inborn."
How did I get am van dieu for my Vietnamese poetry? From being my parents' daughter, an effortless state of being because...I was there! The greatest gift from God is to be my mother's daughter so that I can share in the sufferings of the few tender souls who give up themselves to help others, the angels who are sent to earth...My mother loved and helped even those who harmed and betrayed her. She held no possession, just her immense heart, an extraordinarily sensitive, soulful connection to beauty and the arts, and an intuitive, natural devotion to the concept of goodness -- right versus wrong. Those who know her will know that this statement is a simple, undeniable fact. Innocent like a child, wise like a sage, pure like a lotus, enduring like the earth that holds our feet, giving and compassionate like the heart of Buddha. That's the description of my mother.
Nước mắm hay là nước mắt đây?
Xối lên cơm trắng buổi xum vầy
Mục rưả vẫn là hương xứ mẹ
Cay xé con ngươi, ngày chia tay
Nước mắm hay là cơn máu lệ
Hạch hỏi nhau chi khúc mắc này?
Máu đổ trong ngày ly biệt cũ
Trước khi di tản cuối trời mây
Ngọn cở đã gãy không ai xếp
Lấy vải mà lau mối hận này
Chấm mút khuấy đều đôi đuã mặn
Làm sao cho hết đời chua cay
Nước mắm sẽ không là nước mắt
Xoá đi, em nhé, vết lưu đày
DNN Nov. 30 2010
Saturday, September 12, 2020
v/d hoa sen va y nghia cua su thanh cao tuyet voi
hoa sen la quoc hoa cua VN thi phai? va la hoa cua Phat.
viec so sanh nguoi voi hoa sen vi the phai la ca mot trong trach cua con nguoi, mot cong trinh cua van hoa..
Gan bun ma chang hoi tanh mui bun.
Sen lai cung cap thuc an rat thanh nha~ cho con nguoi: hat sen!
La sen la su dum boc cua long nhan ai, goi gem tro.n tam tu, cu~ng tro thanh la goi dung co.m an.
Cuo^'ng sen:
Tiec thay chut nghia cu cang...
Dau lia ngo y con vuong to long
ND
HS vo tinh hay co y ve cuong sen rat thang, phai noi la qua' thang o hai bong sen dang truoc?
Hoa Sen tuong trung cho nguoi quan tu. Quan tu thang than, khong so set, va khong luon cui. Lay chu NHAN lam dau.
Ca doi nguoi co gang di theo nguoi quan tu -- hinh anh hoa sen -- la uoc vong cao lon nhat cua van hoa Khong Manh ma chua chac chung ta da lam duoc, cho du co gang ca mot doi de theo duoi....
Monday, September 7, 2020
Tôi muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice…

Thơ Xuôi và Tranh Thơ — L’Art Brut
February 16, 2013Tôi muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice…Tặng người bạn đã nhắn gọi tôi từ một chuyến tàu vô định
Từ dạo ấy,
bỏ đầm sen xứ Huế
và bây giờ,
hồn lãng đãng nằm mơ
I.TÔITôi là người đàn bà sau trên nửa đời người, muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào VeniceTôi muốn chèo thuyền giữa rừng sen xa vắng ấy, để cùng anh xây lại giấc mơ ở tuổi vừa thất thập cổ lai hyĐể cho em được ngủ yên một lần giữa đời xanh non nằm mộng thấy tiếng ai gọi linh hồn vừa khép
II.CHO ANHTôi là người đàn bà muốn thấy sen nở rộ trên kinh đào VeniceHãy mở hồn đi anh
Không khoảng cách, không thời gian
Không còn vết nứt, vết chém, vết hận của hoài nghi và oán giậnAnh hãy vui đi, từ bữa cơm đạm bạc
từ câu chúc thanh nhàn
từ những buổi tối lười biếng, đắp chăn cũ mùa Đông,
dán mắt vào màn ảnh truyền hình, trò giải trí cuối cùng cho những con người rỗng túiHãy vui đi, anh yêu, dù trong ví chúng ta không còn Euro, Đô-la, ngay cả vé đi xe điện ngầm thành phố cũng vừa hết hạnVẫn cứ tung tăng đi anh,
Trên những ngõ hẻm của Paris, Budapest, và Prague
Anh sẽ đi theo tấu khúc của MahlerAnh mở lòng đi anh,
không còn dấu diếm, không còn cửa đóng, không còn bóng đêm
tất cả là ánh sáng vì khí trời trong vắt
vì anh đã phóng tâm hồn qua quỹ đạo,
đã mở tung trái tim đón chào không gian vô tậnĐôi ta như hai vừng tinh tú,
sao hôm đã thành sao mai,
tan thành sương buổi sáng, trắng và trong như thơ Hàn Mạc Tử mơ về một Vĩ Dạ mênh mang:“ Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”
…
“ Dọc bờ sông trắng, nắng chang chang”.Ở đây, trong khoảnh khắc gọi là tình yêu tuyệt mỹ, giữa tôi và anh không còn màu đen của thất vọngTuổi đời cũng sẽ trắng tinh như chân tóc, chuyển hướng thành phút giây mình bất tửHít hương sen đi anh, cho thuyền lái buôn của phưong Tây trở thành thôn xóm quê nhà
III.CHO EMTôi là người đàn bà muốn thấy sen nở rộ trên kinh đào VeniceĐóng linh hồn lại đi em, một phút thôi,
để tâm tư yên nghỉ
“Linh hồn khép khẽ, khép khẽ”
Thay lời chị ru em, thay mẹ, thay bà
thay bụt, thay chúa, thay trời,
mà che chở cho emKhông,
Làm sao em chết được,
Dầu cho mặt trời có chết hẳn trong em,
Dầu ngoài vũ trụ kia, có ngàn sao vừa rụng xuống,“Linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ”
một phút thôi
cho em yên lòng
dầu thế giới bao nghiệt ngã với em
(Như đã nghiệt ngã với những con người hiếu, trung, và tài sắc vẹn toàn)
Em có biết rằng,
trong đau đớn tận cùng,
của vũ trụ mênh mang này,
rất ít người được nghe thấy tiếng dỗ dành“linh hồn khẽ, chỉ vừa khép khẽ”“Linh hồn khẽ, khép khẽ”
nhắm mắt đi em, rồi mở vội mắt ra
Khi ánh sáng rọi vào tim em những niềm tin mới cho em quên đi nhọc nhằn của quá khứHít hương sen đi em,
vào buồng phổi mệt nhoài,
Em hãy thiếp đi
để khi thức dậy,
em sẽ vòng hai tay, ôm tấm thân ốm gầy,
nương dần theo gót hài quân tử,
trên ngõ trúc thân yêu
mà can đảm tiến về định mệnh của mình,với nụ cười thục nữ khi nàng hong tóc thề đen nhánh mà chào đón tương lai
IV.VÀ CHO CHÚNG TATôi là người đàn bà muốn thấy sen nở rộ trên kinh đào Venice
(Ở Hà Nội đầm sen giữa phố chiều đã được thay thế bằng khách sạn DaiwooỞ Huế đẹp và thơ, hạt sen thơm với trái nhãn lồng, tất cả đã được đóng hộp mang lên tàu, chở về Trung Quốc, cảnh trạng nguyên đi triều cống, chẳng còn chi để gởi lại cho mình như cốm non trong lá nõn nà, dâng về vương phi, gọi là chờ mong “ngài ngự”)Ôi vàng son của một thời đã chìm thành trầm tích của tâm hồnVì thế,
một mình,
tôi sẽ đội nón lá
chèo chiếc thuyền nan,cho anh,
cho em,
tôi sẽ vạch lối giữa rừng sen trên kinh đào VeniceTrong rừng sen của tư duy bát ngát này,
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại,khi chiếc thuyền tôi dừng bến,
Venice trở thành Sông Hương
với tiếng chuông Thiên Mụ
và quá khứ chuyển hướng thành tương laiTrong rừng sen của tư duy bát ngát này,
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đạithì anh và em,chị và emvài con người hiếm hoi, đến với nhau vì định mệnh và niềm tin,
chúng ta cùng thấm hương sen trong buồng phổi đã miệt mài
cùng uống cạn màu sen xanh hồng vào đồng tử, sau khi mắt huyền đã rưng rưng giọt nước vì quá nhiều oan tráikhi thuyền tôi dừng bến,thì chúng mìnhtất cả chúng mìnhsẽ lập tức tìm thấy nhau
© 2010 Dương Như NguyệnDương Như Nguyện
Dec. 3, 2011
Wednesday, November 13, 2019
Tôi muốn thấy hoa sen nở trên kinh đào Venice…
Thơ Xuôi và Tranh Thơ — L’Art Brut
Tặng người bạn đã nhắn gọi tôi từ một chuyến tàu vô định
bỏ đầm sen xứ Huế
và bây giờ,
hồn lãng đãng nằm mơ
Không khoảng cách, không thời gian
Không còn vết nứt, vế chém, vết hận của hoài nghi và oán giận
từ câu chúc thanh nhàn
từ những buổi tối lười biếng, đắp chăn cũ mùa Đông,
dán mắt vào màn ảnh truyền hình, trò giải trí cuối cùng cho những con người rỗng túi
Trên những ngõ hẻm của Paris, Budapest, và Prague
Anh sẽ đi theo tấu khúc của Mahler
không còn dấu diếm, không còn cửa đóng, không còn bóng đêm
tất cả là ánh sáng vì khí trời trong vắt
vì anh đã phóng tâm hồn qua quỹ đạo,
đã mở tung trái tim đón chào không gian vô tận
sao hôm đã thành sao mai,
tan thành sương buổi sáng, trắng và trong như thơ Hàn Mạc Tử mơ về một Vĩ Dạ mênh mang:
…
“ Dọc bờ sông trắng, nắng chang chang”.
để tâm tư yên nghỉ
“Linh hồn khép khẽ, khép khẽ”
Thay lời chị ru em, thay mẹ, thay bà
thay bụt, thay chúa, thay trời,
mà che chở cho em
Làm sao em chết được,
Dầu cho mặt trời có chết hẳn trong em,
Dầu ngoài vũ trụ kia, có ngàn sao vừa rụng xuống,
một phút thôi
cho em yên lòng
dầu thế giới bao nghiệt ngã với em
(Như đã nghiệt ngã với những con người hiếu, trung, và tài sắc vẹn toàn)
Em có biết rằng,
trong đau đớn tận cùng,
của vũ trụ mênh mang này,
rất ít người được nghe thấy tiếng dỗ dành
nhắm mắt đi em, rồi mở vội mắt ra
Khi ánh sáng rọi vào tim em những niềm tin mới cho em quên đi nhọc nhằn của quá khứ
vào buồng phổi mệt nhoài,
Em hãy thiếp đi
để khi thức dậy,
em sẽ vòng hai tay, ôm tấm thân ốm gầy,
nương dần theo gót hài quân tử,
trên ngõ trúc thân yêu
mà can đảm tiến về định mệnh của mình,
(Ở Hà Nội đầm sen giữa phố chiều đã được thay thế bằng khách sạn Daiwoo
một mình,
tôi sẽ đội nón lá
chèo chiếc thuyền nan,
cho em,
tôi sẽ vạch lối giữa rừng sen trên kinh đào Venice
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại,
Venice trở thành Sông Hương
với tiếng chuông Thiên Mụ
và quá khứ chuyển hướng thành tương lai
Ở tận trời Âu lấp lánh nước và trăng sao của những người lái buôn Tây Phương thời trung đại
chúng ta cùng thấm hương sen trong buồng phổi đã miệt mài
cùng uống cạn màu sen xanh hồng vào đồng tử, sau khi mắt huyền đã rưng rưng giọt nước vì quá nhiều oan trái
© 2010 Dương Như Nguyện
Dec. 3, 2011







