Showing posts with label MOTHERHOOD. Show all posts
Showing posts with label MOTHERHOOD. Show all posts

Saturday, October 21, 2023

Thu Cho Me

 

 
Shared with Public
Public
THƯ CHO MẸ,
TRÊN NHỮNG DÒNG HỒI KÝ
(Bản dịch năm 2015, từ thư tiếng Anh, viết tay năm 1993 từ Á Châu, và tái bút sau đó, tại Mỹ)
Singapore, 1993
Me thân yêu nhất đời của con,
Bây giờ đã là nửa khuya, và con đang ngồi trong quán ăn Tàu, đang ăn toàn những món độc hại cho sức khoẻ. Tính ra đã có đến 20 năm nay con chưa viết gì cho Me, nhưng trước đó thì con hay viết cho Me, vì con tự coi con là “bạn” của Me.
Con nhớ Me nhiều lắm, dù con không nói ra. Thật không thể tưởng tượng nổi, có ngày hôm nay Me ở Mỹ, con thì ở cách Việt Nam chỉ chừng một giờ bay, và con viết thư tiếng Anh cho Me. Me và Celine là hai người con yêu quý nhất đời, nay con hoảng sợ thấy Me đang sắp trở thành một bà già, và con thì đến tuổi trung niên.
Trở lại Việt Nam, con cảm thấy hụt hẫng, mất mát, con như dần dần sống lại quãng đời thơ ấu cũ. Me là người nuôi con lớn, nên Me chính là người chia sẻ với con quãng đời đó. Đời Me cũng từng có lỗi lầm, nhưng Trời cao biết rõ tình Me bao la, và Me kỳ vọng biết bao vào đám con cái, đặc biệt là con, dẫu cho Me cũng đã bị trói buộc biết bao vì những quy ước của thời Me. Nếu nhỡ Me không hiểu hết ý con, thì Me bảo Ti dịch cho Me nhé. Thật ra con muốn nói Me là người mẹ tuyệt vời, chính là nguồn sống, là sức lực đã gắn bó chúng ta cùng trải qua bao thảm kịch trong đời.
Mười sáu năm đầu tiên dần dần trở lại trong trí con, y như hồi tưởng trong một cuốn phim. Con nhớ rõ, Me hay bảo con coi da đầu Me có gầu không, con giật mình thấy bây giờ mình đã ở tuổi Me hồi đó, và bây giờ con cũng muốn hỏi ở chân tóc mình có gầu hay không, như me đã hỏi con ngày xưa, và con là người vạch tóc cho me. Nhớ Me cho con ăn chè đậu xanh hay lục tàu xá trước hẻm nhà, đi vào thành Chí Hoà có trại gia binh, nhà dì Trần Như Quốc Lệ, bạn me người Huế, nước da trắng như tuyết. Con ngồi bên lề đường Tô Hiến Thành ăn chè, cạnh gánh hàng rong, mặc chiếc áo cánh “Cô Tông” thật mỏng, con so vai lên mà ăn chè, và me đã thảng thốt đứng xa nhìn con, phiá bên kia đường trông qua, me kể cho con nghe me đau xót làm sao, vì me thấy con gầy ốm quá...
Chỉ mình con với những hoài niệm đó, không ai trong gia đình bên cạnh để cùng chia xẻ chua cay.
Trên quãng đời đầu thập niên chín mươi, quay lại Việt Nam, tâm trí con đã quay trở về kỷ niệm trường TV, hình ảnh của Me với con, nhảy múa trong đầu con, đó là những bóng hình dĩ vãng đã qua không bao giờ trở lại.
Hai lần trên máy bay quốc tế vượt biển Thái Bình, con mơ thấy Bà Ngoại, bà đẹp như tài tử, Bà ấm áp và dịu hiền, mặc dù con biết rõ Bà nay chỉ là một linh hồn. Những hình bóng cũ trở lại như mới vừa hôm qua. Chỉ một tích tắc, mà con sống lại những mảnh đời cũ. Tuy đau lòng, nhưng con vẫn không ngại, một lần nữa, sống lại những cảm xúc của những ngày tháng đã qua. Nỗi đau làm con thấy thương yêu tất cả mọi người gia đình, y như mình đã quên trước nay đã thương yêu gốc gác của mình bao nhiêu. Gốc gác của con là gia đình, Me, các em, ngay cả ông Bố nóng tính của con, tất cả đều là gốc gác của con. Ai trong đời cũng không thể thay đổi gốc của mình được.
Đối với con, Việt Nam là nơi chốn thách thức cuộc đời, chôn vùi bao thảm kịch nhân sinh mà con đã phải trải qua. Cội rễ của chúng ta, vinh quang thành đạt của gia đình, dù trong nghèo khó lúc hoạn nạn, những giọt nước mắt, những hoàn cảnh khó khăn, và từ đó, chúng ta vươn lên...
...
Con đứng đây, trong làng quê miền Bắc của Bố, như chính mình là đại diện cho Ông nội, lòng trĩu nặng buồn thương.
...
Con ngồi đây, nửa quả địa cầu, ở trung tâm Saigon xưa, vừa ăn vừa khóc vì nhớ thương Ông ngoại, những ngày gần đất xa trời, nghèo, thiếu ăn, so với hoàn cảnh đầy đủ của chúng ta bên Mỹ.
...
Hình như con đang phải thay cho cha mẹ chịu gánh cái khổ đau này, vì tình cờ hay cố ý mà vận mệnh đẩy đưa cho con phải ở nơi đây lúc này, Saigon xưa, để mở cánh cửa vào quá khứ mà trước đây bên Mỹ con đã đè nén làm ngơ đi. Me có biết, cho đến tận bây giờ, con mới nhớ lại những cảm nghĩ của mình hồi 14 tuổi. Me đã phải chật vật biết bao, để giữ mức sống gia đình, cho con tất cả, trong cái vỏ trưởng giả sang trọng ở Việt Nam...
Và con quay về với thời gian khó khăn me phải nặng gánh gia đình trên vai, hy sinh sức khoẻ, vất vả tấm thân, những năm đầu định cư tại Mỹ.
...
Con thật quá mệt mỏi, cuộc đời là những mảnh tả tơi. Con muốn có thời gian, thời gian riêng của con, và muốn Me có thời gian dành cho con, để con được thưởng thức những món ăn ngon và lành Me nấu, đọc tác phẩm của Me, Me còn nhớ? (Me đã từng là người có văn tài, tâm hồn phong phú, mảnh mai xinh đẹp).
_________________
Houston, 2015
Rồi tất cà những chồng chất hoàn cảnh khó khăn ấy, từ Việt Nam qua Mỹ, đã lấy đi vẻ tao nhã của Me, cũng như sự an bình trong tâm hồn con. Con mơ được ngủ cả ngày với Celine, và có Me săn sóc con. Nhưng rồi dòng đời đã trôi mãi, mà con thì quá nhát gan, cứ dấn mình tiếp tục công việc và không nghỉ ngơi.
Me trên giường bệnh.
Me ơi, xin hãy kiên nhẫn, chờ con về, thương yêu con như ngày con mới sinh, khóc vào đời, chưa biết gì về những xấu xa, đẹp đẽ, cũng như những bi kịch và hài kịch trong đời. Con chỉ muốn làm con của Me, vẫn là đứa con bé nhỏ của Me, không phải là con bây giờ, đã lớn, và là người phụ trách săn sóc Me.
Con đầu lòng của Me.
------------------
Tái bút, 14 tháng 9, 2023
Houston, 2018
Mẹ tôi đã chờ tôi về, bà bẳt đầu hôn mê trên giường bệnh đêm sinh nhật thứ sáu mươi cuả tôi, chẳng ai báo cho tôi biết, và bà đã nhắm mắt để trời phật đón bà đi, khi tôi về sáng sớm hôm sau. Nhìn thấy bà hôn mê, tâm trí tôi vẫn từ chối sự thực, cho rằng bà quá mệt nên nhắm mắt không tỉnh dậy nổi, và tôi vẫn bế bà ra xe lăn, bà nhắm mắt nghiêng đầu, tôi vẫn đi ra tiệm thuốc mua các thứ cần thiết để giúp bà tỉnh dậy...
...cho đến gần tối, làm đủ mọi cách, bà vẫn không mở mắt, khi như bị cú sét đánh ngang đầu, tôi tỉnh giấc mù loà, đối diện với tình thế, hoảng hốt kêu xe cứu thương đem bà vào bệnh viện. Như kẻ đần độn ngu si, tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng bà đã nhắm mắt dù còn hơi thở, để sưả soạn ra đi.
Bà có mở mắt nhìn tôi một lần ở bệnh viện, rồi lại thiếp đi. Tôi cũng thiếp đi trên chiếc ghế. Bốn giờ sáng, đột nhiên tôi tỉnh giấc. Bà vẫn yên bình nhắm mẳt. Chiếc máy đo các giòng xanh xanh vẫn chạy. Tôi rời phòng, rồi quay lại phòng. Tất cả im lìm như một giấc mộng. Tư nhiên đội bác sĩ y tá bước vào, như đã sắp hàng sẵn, quay chung quanh giường bà, và tôi quỵ xuống, níu lấy màn cưả sổ. Rồi tôi lại đứng lên, họ nhường cho tôi một chỗ, bên phải, cạnh giường, và tôi chấp nhận. Bà lìa đời lúc ấy, năm giờ sáng, êm ái như trong giấc ngủ. Họ tháo hết giây nhợ, và tôi nằm bên cạnh ôm bà trong tay, hơi ấm vẫn còn, và từng nét trên mặt bà như nhẹ hẳn đi, mềm hẳnra, và thế là tôi ấp ủ mẹ như những ngày mẹ đã ấp ủ tôi sáu mươi năm trước, đứa bé mới chào đời, trong vòng tay cuả mẹ, cho đến khi người ta bước vào, và họ không còn cho tôi được ôm bà nưã.
-----------
Sáu mươi năm cộng thêm hơn một ngày sau khi mẹ chịu cơn đau xé thịt để sanh tôi ra đời ờ Hội An, tôi trở thành đứa trẻ mồ côi...
...Chẳng có một trại mồ côi nào trên thế giới này mở cửa đón nhận tôi vào, để tôi được xin bố thí chút tình thương, và để tôi được oà lên khóc mẹ...cho tôi, đứa bé mồ côí sáu mươi tuổi thêm hai ngày, được khóc la vật vã, đấm ngực, dãy dụa, rên xiết, bứt tóc, xé tai, cào cấu, gào thét thấu tận trời xanh, lở đất, rạch mây, đổ núi ngăn sông, sụp hết cả bầu trời, tắt thái dương, tắt hết trăng sao, cũng không làm hết được nỗi đau này...
Ở đâu đó trong thế giới cuả ánh dương vẫn còn sau cơn bĩ cực, có hào quang lấp lánh nhưng tĩnh mặc yên bình mà trong sáng cao siêu và nhân ái, xin mẹ tiếp tục chờ con...
Con biết rằng muôn thuở nghìn thu, trong tận cùng vô cực, mẹ vẫn chờ con. Cắt rốn chôn nhau, muôn đời muôn kiếp, con vẫn gắn liền với núm ruột cuả mẹ.

Wednesday, May 18, 2022

mental illness, poverty, irresponsiblity or simply lack of a human soul -- brutal murder of a child shocking to human conscience

https://www.yahoo.com/news/9-old-brooklyn-girl-cried-233900085.htmlhttps://www.yahoo.com/news/9-old-brooklyn-girl-cried-233900085.html

“Mommy, help me,” 9-year-old Shalom Guifarro begged as she lay dying in her family’s Brooklyn apartment, after enduring hours of abuse — allegedly at the hands of the same person the child wished would save her.

The heartbreaking details of the little girl’s final hours were detailed by prosecutors at her mother Shemene Cato’s arraignment in Brooklyn Criminal Court Tuesday, where she was ordered held without bail.

Cato, 48, is charged with murder, manslaughter, assault and other crimes in her youngest daughter’s death over a missing tablet Sunday morning.

Little Shalom was hiding from her infuriated mother, who spent two hours walloping her and her 13-year-old sister with an extension cord and bashing them with a broom inside their Lincoln Place apartment, prosecutors said.

But the spot Shalom sought as a safe haven from her maniacal mother turned out to be the opposite.

“The defendant lifted up the bed, attempting to pull the child out from underneath,” said Assistant District Attorney David Ingle in court. “The bed dropped on Shalom... The bed fell onto her head.”

After Cato dropped the bed on her daughter, the child was still, prosecutors said.

“Shalom could not stand up, was non-responsive and kept saying, ‘Mommy, help me,’” said Ingle.

Finally, around 1 p.m. Shalom’s older sister called police.

Shalom suffered multiple blunt force injuries to her head and body, and bled to death internally, the city Medical Examiners Office said.

Cato shuffled into court Tuesday in pajama bottoms and pink flip flops and remained silent, fidgeting with her hands cuffed behind her back. The accused monster mom showed little emotion other than hanging her head low throughout the proceedings.

The killing shocked members of the Crown Heights community, who regularly saw Cato and her two daughters out and about.

Rev. Pedro Torres, who runs No Longer Bound Ministries just around the corner from the apartment, said he saw them almost every day and never noticed anything out of the ordinary.

“She [Cato] was regular. She would have a conversation, we would talk,” Torres said, recalling that she asked him how she could improve her credit.

“Everybody says she was always verbally abusive with the child. I never saw that. I always saw her with the child like a mom, taking care of her kids,” Torres said.

He remembers a playful, happy, Shalom running around — a child he once gifted with a doll on Christmas.

“She really had no worries in the world. Always smiling and funny,” he said. “I remember the time when I gave her the doll. The next day she saw me and she gave me a hug. She was very appreciative,” he said.

Friday, December 31, 2021

At year-end: to you, Mother CUỐI NĂM CHO MẸ

 CUỐI NĂM, TÔI CHỈ CÓ MỘT NGUYỆN VỌNG: SAU KHI T̀ÔI ĐÃ LÀM XONG NHỮNG CHUYỆN CẦN LÀM VÌ TÔI LÀ CON CUẢ MẸ TÔI, LỄ THÔI NÔI NĂM TÔI LÊN MỘT TUỔ̃I, TÔI SẼ ĐƯỢC GẶP LẠI MẸ TÔI ĐỂ PHỤNG DƯỠNG VÀ BẦU BẠN VỚI BÀ, TRONG THẾ GIỚI CUẢ BÀ: TRONG ĐÓ CÓ KIẾN THỨC VÀ SINH HOẠT SÁNG TẠO CUẢ CHA TÔI, SỰ HIỀN LÀNH NHÂN HẤU CUẢ ÔNG BÀ TÔI, LÒNG YÊU NƯỚC VÀ SỰ GẮN BÓ VỚI CỘI NGUỒN CUẢ GIA ĐÌNH TÔI, CHẤT SỐNG MãNH LIỆT, TRUYỀN THỐNG HIẾU HỌC TẤ́M LÒNG CHÂN PHƯƠNG, XẢ THÂN CHO NGƯỜI -- ĐÓ LÀ CÁI ĐẸP MÀ MẸ TÔI HY SINH TẤT CẢ ĐỂ GÌN GIỮ....



Tuesday, December 28, 2021

thơ dương như nguyện: Huế Cuả Từ Nguyên



 


Huế cuả Từ Nguyên I:

Ngày và Đêm ở Huế



To my mother, who is no longer here to read her own soul via the murmurs of her first-born daughter





Nguyên có nghe mưa, dòng nước mắt

rơi vào nắng hạ, giọt đầy vơi

Đâu đây phượng đỏ như màu pháo

Khăn áo cô dâu nức nở rồi



Cho nên nhật ký đầy thơ đó,

để Nguyên ghi lại buổi chia phôi

Hai chữ nhân duyên là mệnh số

Lời chúc trăm năm chén đãi bôi



Nửa đêm súng đạn xuyên mùa bão

Tiếng gió theo về lưả cũng yên

Kinh cầu nghe giống như lời hát

Khúc nào cho ấm được lòng Nguyên



Tết Mậu Thân qua, giòng máu chảy,

Lửa về thiêu phượng, đỏ ngày xanh

Đàn ve im giọng, rồi ve khóc

Gió lồng lộng gió, canh tàn canh



Xong lửa binh rồi, vẫn tiếng ve

Phượng hồ̀ng, hay phượng để̉ tang hè,

Tim ai câm nín vì tim vỡ,

Sắc cuả hoa rời, sắc đỏ hoe



Nắng đã phai mờ, nắng ấm ơi!

Chiều nay nắng lịm trên bờ môi

Lòng Nguyên chôn xác nghìn hoa phượng

Mắt khóc nghìn thu, mắt lạnh rồi!

NN 2019




HUẾ CUẢ TỪ NGUYÊN II

Nỗi lòng ve, phượng




Mưa gió theo về lưả cũng nguôi, Khúc nào cho ấm được lòng tôi, tứ nhạc như bài thơ lục bát, sáu tám vờn quanh, khóc trộn cười

Nắng muà ve ấy, nắng đầy hương, phượng đỏ triền miên nắng cũng hường, chân nào xiêu gót trên đường vắng, tay nào nắm vội, tay nào vương!

Lửa về thiêu phượng, đỏ ngày xanh. Tiếng địch bên sông tiễn lữ hành, đàn ve im giọng, rỒi ve khóc, gió lồng lộng gió, canh tàn canh

Phượng hồng, hay phượng để tang hè, xác phượng tan tành
bên xác ve, tim tôi câm nín vì tim vỡ, sắc cuả hoa rời, sắc đỏ hoe

Nắng đã phai mờ, nắng ấm ơi! Chiều nay nắng lịm trên bờ môi. Lòng tôi chôn xác nghìn hoa phượng. Mắt khóc nghìn thu, mắt lạnh rồi!

DNN 2019





 

Wednesday, April 28, 2021

GLOOMY SUNDAY

THO PHONG TAC CHO ME TOI, BA MAT VAO NGAY CHU NHAT, CUOI NAM 2018, SAU NGAY SINH NHAT TOI, TUC LA NGAY BA DA SINH HA RA TOI HON NUA THE KY TRUOC: 




TOAN BO BAI THO PHÓNG TÁC Gloomy Sunday TẶNG LINH HỒN CỦA MẸ TÔI:
CHỦ NHẬT BUỒN BÓNG TỐI

Chủ nhat buo^`n da die^’t
Nhu~ng qua~ng giờ the^ thie^’t
Pha?ng pha^’t nhiều bo’ng mờ
Đe^’m chẳng bao gio` he^’t

Nhu~ng ca’nh hoa trăng tră’ng
không làm me thức giấc
Cỗ xe quan tài nâu
chở me về với Phật

Thiên thần không còn nhớ
để đem me trở lại
Họ có giận dữ không,
nếu con theo me mãi?

Chủ nhật buồn rưng rức
Chao ôi, sầu day dứt

Chủ nhật buồn thắm thiết
Trải linh hồn với bóng
Tim con, và riêng con
Sinh ly và tử biệt
quyết định không hủy diệt


Rồi mọi người thắp nến
Phản ảnh lời nguyện cầu
Me ơi, mình có nhau

Xin tha nhân đừng khóc
Vì con không trách móc
Khi xong nợ dương trần
Cái chết là hạnh phúc


Người chết không còn mơ
Tay tử thần đáy huyệt:
Con gãi lưng cho me
với làn hơi tử biệt,
từ linh hồn thẩn thờ:
Phù hộ qua cái chết
Chủ nhật sầu khúc chiết
~~~
Phải chi con đang mơ
Thức giậy nhìn me ngủ
Lòng mẹ tận đáy tim
Muôn thuở, con đi tìm

Me yêu, con hy vọng
Sinh ly và tử biệt
Giấc mộng không là ma
ám hồn con, bất diệt

Tim con cho me biết
Con cần me suốt đời
Me gần con, nơi nơi,
Con khóc me trọn kiếp
Me con mình muôn kiếp
Sẽ ủ hồn cho nhau
Chủ nhật, ôi thương đau,

Chủ nhật buồn da diết

~~~

Chủ nhật buồn bóng tối
Nỗi buồn cuả riêng tôi
Kết bài thơ cho đời
Chủ̃ nhật ơi, buồn ơi...

Me ơi, buồn, me ơi...

DNN COPYRIGHTED 4/ 2́/2021

END April 27, 2021 

_________________________________

TOAN BO BAI THO DICH TIENG VIET TỪ NGUYEN TAC, GLOOMY SUNDAY:

CHỦ NHẬT BUỒN BÓNG TỐI
Chủ nhat buo^`n da die^’t
Nhu~ng qua~ng giờ the^ thie^’t
Pha?ng pha^’t nhiều bo’ng mờ
Đe^’m chẳng bao gio` he^’t
Nhu~ng ca’nh hoa trăng tră’ng
không làm anh thức giấc
Cỗ xe quan tài đen
chở anh về với đất
Thiên thần không còn nhớ
để đem anh trở lại
Họ có giận dữ không,
nếu em theo anh mãi?
Chủ nhật buồn rưng rức
Chao ôi, sầu day dứt
Chủ nhật buồn thắm thiết
Trải linh hồn với bóng
Tim em, và riêng em
quyết định bằng hủy diệt
Rồi mọi người thắp nến
Phản ảnh lời nguyện cầu
Anh ơi, mình có nhau
Xin tha nhân đừng khóc
Vì em không trách móc
Cái chết là hạnh phúc
Người chết không còn mơ
Tay tử thần đáy huyệt:
em sẽ vuốt ve anh
với làn hơi tử biệt,
từ linh hồn vất vơ:
Phù hộ qua cái chết
Chủ nhật sầu khúc chiết
~~~
Trời hỡi, em đang mơ
Thức giậy nhìn anh ngủ
Yêu từ tận đáy tim
Anh yêu, em hy vọng
Giấc mộng không là ma
ám hồn mình, bất diệt
Tim em cho anh biết
Em cần anh suốt đời
Em gần anh, nơi nơi,
Em tìm anh trọn kiếp
Mình cần nhau muôn kiếp
Chủ nhật buồn da diết
~~~
Chủ nhật buồn bóng tối
Nỗi buồn cuả riêng tôi
Kết bài ca cho đời
Chủ̃ nhật ơi, buồn ơi...

DNN COPYRIGHTED 4/ 27/2021
END April 27, 2021

---

SU KHAC BIET GIUA NGHE THUAT VA THUONG MAI:






VA SO SANH VOI 'CA SI' VIETNAM TRINH DIEN DAI NHAC HOI:  LAM HO?NG DI BAI HAT CUA NGHE SI DUONG CAM HUNG GIA LOI, VA LOI HAT LA BAI THO CUA MOT THI SI HUNG GIA LOI:  

https://www.dailymotion.com/video/x62rd1j ̣Nguyen Hong Nhung va Thuy Huong

Giong hat theo kieu POP cua Tay Phuong va ky thuat thu am thanh thi du'ng tieu chuan. Nhung pha^`n dien ta hoan toan thuong mai, tuc la thap! (Dieu nay co nghia la ca si khong hieu gi ve lich su? bai hat) va khong hieu gi ve tac gia.  

Bai hat nay dien ta noi that vong va su dau kho tot cu`ng cua mat mat. Khi con nguoi khong con suc song.  Chu khong phai chang va nang than tho tinh yeu!  

Hoa am rat thuo`ng va thuong mai. 

Neu quy vi nao co hoc hay nghien cuu qua bo mon vũ, thi se thay dieu vũ và vũ công VN trong show nay rat thuong, khong co gi goi la art, ma chi la commerce, pha?n nguoc lai y tuong cua bai tho va ban nhac gan mot the ky truoc, cho du co ap dung vai dong tac cua Vu Tay Phuong, jazz and modern dance.  

tape cua Nguyen Hong Nhung va Thuy Huong cua VN ngay hom nay hoan toan la mot su bat chuoc thuong mai cua am nhac POP Tay Phuong.