Showing posts with label onituary mother. Show all posts
Showing posts with label onituary mother. Show all posts

Tuesday, December 28, 2021

thơ dương như nguyện: Huế Cuả Từ Nguyên



 


Huế cuả Từ Nguyên I:

Ngày và Đêm ở Huế



To my mother, who is no longer here to read her own soul via the murmurs of her first-born daughter





Nguyên có nghe mưa, dòng nước mắt

rơi vào nắng hạ, giọt đầy vơi

Đâu đây phượng đỏ như màu pháo

Khăn áo cô dâu nức nở rồi



Cho nên nhật ký đầy thơ đó,

để Nguyên ghi lại buổi chia phôi

Hai chữ nhân duyên là mệnh số

Lời chúc trăm năm chén đãi bôi



Nửa đêm súng đạn xuyên mùa bão

Tiếng gió theo về lưả cũng yên

Kinh cầu nghe giống như lời hát

Khúc nào cho ấm được lòng Nguyên



Tết Mậu Thân qua, giòng máu chảy,

Lửa về thiêu phượng, đỏ ngày xanh

Đàn ve im giọng, rồi ve khóc

Gió lồng lộng gió, canh tàn canh



Xong lửa binh rồi, vẫn tiếng ve

Phượng hồ̀ng, hay phượng để̉ tang hè,

Tim ai câm nín vì tim vỡ,

Sắc cuả hoa rời, sắc đỏ hoe



Nắng đã phai mờ, nắng ấm ơi!

Chiều nay nắng lịm trên bờ môi

Lòng Nguyên chôn xác nghìn hoa phượng

Mắt khóc nghìn thu, mắt lạnh rồi!

NN 2019




HUẾ CUẢ TỪ NGUYÊN II

Nỗi lòng ve, phượng




Mưa gió theo về lưả cũng nguôi, Khúc nào cho ấm được lòng tôi, tứ nhạc như bài thơ lục bát, sáu tám vờn quanh, khóc trộn cười

Nắng muà ve ấy, nắng đầy hương, phượng đỏ triền miên nắng cũng hường, chân nào xiêu gót trên đường vắng, tay nào nắm vội, tay nào vương!

Lửa về thiêu phượng, đỏ ngày xanh. Tiếng địch bên sông tiễn lữ hành, đàn ve im giọng, rỒi ve khóc, gió lồng lộng gió, canh tàn canh

Phượng hồng, hay phượng để tang hè, xác phượng tan tành
bên xác ve, tim tôi câm nín vì tim vỡ, sắc cuả hoa rời, sắc đỏ hoe

Nắng đã phai mờ, nắng ấm ơi! Chiều nay nắng lịm trên bờ môi. Lòng tôi chôn xác nghìn hoa phượng. Mắt khóc nghìn thu, mắt lạnh rồi!

DNN 2019





 

Monday, July 29, 2019

MY LAST LOSS


Thơ Cho Mẹ


Ngày Xưa...
Mẹ tôi diễm lệ áo hoa cà
Nụ cười nhân áí cuả quỳnh hoa
Mẹ thơm mùi phấn ngày xuân chín
Mái tóc đen tuyền không điểm pha

CUỘC ĐỜI...
Vì lấy cha tôi,* mẹ khóc hoài
Tôi là con gái, cũng buồn lây
Khi tôi khôn lớn, rồi xa cách
Đời lũ con buồn, mẹ đắng cay

Trong cảnh bi thương cuả cuộc đòi
Tôi nhìn thấy mẹ mất niềm vui
Mẹ gánh lên vai muôn khó nhọc
Không biết bao giờ mới thảnh thơi

BÂY GIỜ...
Năm tháng trôi qua, mẹ đã già
Không còn thơm phấn cuả quỳnh hoa
Lưng còng tay mỏi người run rẩy
Mái tóc phai màu, sương điểm pha

Đời vẫn còn đây nỗi nhọc nhằn
Mẹ tôi vẫn khóc bởi người thân
Nay mai tôi sẽ về bên mẹ
Để viết cho đời một chữ Nhân

ĐOẠN CUỐI...
Những ngày xum họp ngắn làm sao
Mà suối sinh ly đã ngút trào
Cớ chi, con tạo nhiều khe khắt
Để mẹ con mình chẳng có nhau?

Thế rồi tôi phải chít vầng khăn
Mẹ về nguyên thủy với mây ngàn
Trời ơi khi mẹ tôi nằm xuống
Tôi biết tìm đâu chỗ trú chân?

...

Thế mà tôi vẫn phải lên đường
Mà gánh hành trang là khói sương
Mẹ dạy cho tôi từng mặt chữ
Tôi trút thành thơ, cuộc hý trường

Trời ơi mẹ đã thành thiên cổ
Tôi viết cho mình, trong xót thương

Mẹ ơi, chân mẹ vào thiên cổ
Xin mẹ chờ con, ở cuối đường...

2013-Dec 2, 2018-July 29, 2019
Thố Ty ANN.N

* Mẹ tôi là con gái một, vì lấy chồng người Bắc di cư, mẹ tôi phải b̉ỏ cha mẹ ở xứ Huế mà đi, năm 1975 bỏ cha mẹ già một mình ở VN để theo chồng...cô độc trong văn hoá̃ xứ Bắc, không bà con giòng họ Thần Kinh ở bên cạnh suốt cuộc đời làm dâu, làm vợ, và làm mẹ...Suốt thời gian ở Mỹ, tôi theo đuổi công danh là phụ nữ tiên phong trong nghề nghiệp và vì thế đứng, để mẹ tôi một mình cũng như mẹ tôi đã phải bỏ ông bà ngoại, khi tôi quyết định b̉ỏ công danh để trở về với mẹ, thì đã quá muộn...thảm kịch gia đình bắt đầu... khi mẹ tôi ra đi, mẹ con chỉ nhìn nhau bằng mắt, mẹ tôi không còn nói được...