CUỐI NĂM, TÔI CHỈ CÓ MỘT NGUYỆN VỌNG: SAU KHI T̀ÔI ĐÃ LÀM XONG NHỮNG CHUYỆN CẦN LÀM VÌ TÔI LÀ CON CUẢ MẸ TÔI, LỄ THÔI NÔI NĂM TÔI LÊN MỘT TUỔ̃I, TÔI SẼ ĐƯỢC GẶP LẠI MẸ TÔI ĐỂ PHỤNG DƯỠNG VÀ BẦU BẠN VỚI BÀ, TRONG THẾ GIỚI CUẢ BÀ: TRONG ĐÓ CÓ KIẾN THỨC VÀ SINH HOẠT SÁNG TẠO CUẢ CHA TÔI, SỰ HIỀN LÀNH NHÂN HẤU CUẢ ÔNG BÀ TÔI, LÒNG YÊU NƯỚC VÀ SỰ GẮN BÓ VỚI CỘI NGUỒN CUẢ GIA ĐÌNH TÔI, CHẤT SỐNG MãNH LIỆT, TRUYỀN THỐNG HIẾU HỌC TẤ́M LÒNG CHÂN PHƯƠNG, XẢ THÂN CHO NGƯỜI -- ĐÓ LÀ CÁI ĐẸP MÀ MẸ TÔI HY SINH TẤT CẢ ĐỂ GÌN GIỮ....
A bilingual blog containing the perspective of Ng.Uyên (Wyndi) Nicole NN Duong (Nhu-Nguyen) vung troi tu tuong cua Duong Nhu-Nguyen dien ta bang song ngu Anh-Viet
Showing posts with label me. Show all posts
Showing posts with label me. Show all posts
Friday, December 31, 2021
At year-end: to you, Mother CUỐI NĂM CHO MẸ
Labels:
CUOI NAM,
me,
MOTHER,
MOTHERHOOD,
YEAR END
Sunday, December 8, 2019
TRẺ MAGAZINE ON THE OCCASION OF LỄ VU LAN 2019
Labels:
LAW CAREER,
me,
memory,
MOTHERHOOD,
news,
nghe nghiep,
POETRY,
THO,
VIETNAMESE WOMEN
Monday, July 29, 2019
MY LAST LOSS
Thơ Cho Mẹ
Ngày Xưa...
Mẹ tôi diễm lệ áo hoa
cà
Nụ cười nhân áí cuả
quỳnh hoa
Mẹ thơm mùi phấn ngày
xuân chín
Mái tóc đen tuyền
không điểm pha
CUỘC ĐỜI...
Vì lấy cha
tôi,* mẹ khóc hoài
Tôi là con
gái, cũng buồn lây
Khi tôi khôn
lớn, rồi xa cách
Đời lũ con buồn, mẹ đắng cay
Trong cảnh bi
thương cuả cuộc đòi
Tôi nhìn thấy
mẹ mất niềm vui
Mẹ gánh lên
vai muôn khó nhọc
Không biết bao
giờ mới thảnh thơi
BÂY GIỜ...
Năm tháng trôi qua,
mẹ đã già
Không còn thơm phấn
cuả quỳnh hoa
Lưng còng tay
mỏi người run rẩy
Mái tóc phai
màu, sương điểm pha
Đời vẫn còn
đây nỗi nhọc nhằn
Mẹ tôi vẫn
khóc bởi người thân
Nay mai tôi sẽ
về bên mẹ
Để viết cho
đời một chữ Nhân
ĐOẠN CUỐI...
Những ngày xum
họp ngắn làm sao
Mà suối sinh
ly đã ngút trào
Cớ chi, con
tạo nhiều khe khắt
Để mẹ con
mình chẳng có nhau?
Thế rồi tôi
phải chít vầng khăn
Mẹ về nguyên
thủy với mây ngàn
Trời ơi khi mẹ
tôi nằm xuống
Tôi biết tìm
đâu chỗ trú chân?
...
...
Thế mà tôi
vẫn phải lên đường
Mà gánh hành
trang là khói sương
Mẹ dạy cho tôi
từng mặt chữ
Tôi trút thành
thơ, cuộc hý trường
Trời ơi mẹ đã
thành thiên cổ
Tôi viết cho mình, trong xót thương
Mẹ ơi, chân mẹ
vào thiên cổ
Xin mẹ chờ
con, ở cuối đường...
2013-Dec
2,
2018-July 29, 2019
Thố
Ty ANN.N
* Mẹ tôi là con gái một, vì lấy chồng người Bắc di cư, mẹ tôi phải b̉ỏ cha mẹ ở xứ Huế mà đi, năm 1975 bỏ cha mẹ già một mình ở VN để theo chồng...cô độc trong văn hoá̃ xứ Bắc, không bà con giòng họ Thần Kinh ở bên cạnh suốt cuộc đời làm dâu, làm vợ, và làm mẹ...Suốt thời gian ở Mỹ, tôi theo đuổi công danh là phụ nữ tiên phong trong nghề nghiệp và vì thế đứng, để mẹ tôi một mình cũng như mẹ tôi đã phải bỏ ông bà ngoại, khi tôi quyết định b̉ỏ công danh để trở về với mẹ, thì đã quá muộn...thảm kịch gia đình bắt đầu... khi mẹ tôi ra đi, mẹ con chỉ nhìn nhau bằng mắt, mẹ tôi không còn nói được...
* Mẹ tôi là con gái một, vì lấy chồng người Bắc di cư, mẹ tôi phải b̉ỏ cha mẹ ở xứ Huế mà đi, năm 1975 bỏ cha mẹ già một mình ở VN để theo chồng...cô độc trong văn hoá̃ xứ Bắc, không bà con giòng họ Thần Kinh ở bên cạnh suốt cuộc đời làm dâu, làm vợ, và làm mẹ...Suốt thời gian ở Mỹ, tôi theo đuổi công danh là phụ nữ tiên phong trong nghề nghiệp và vì thế đứng, để mẹ tôi một mình cũng như mẹ tôi đã phải bỏ ông bà ngoại, khi tôi quyết định b̉ỏ công danh để trở về với mẹ, thì đã quá muộn...thảm kịch gia đình bắt đầu... khi mẹ tôi ra đi, mẹ con chỉ nhìn nhau bằng mắt, mẹ tôi không còn nói được...
Labels:
me,
memoir,
onituary mother,
POETRY,
THO
Subscribe to:
Posts (Atom)
