A bilingual blog containing the perspective of Ng.Uyên (Wyndi) Nicole NN Duong (Nhu-Nguyen) vung troi tu tuong cua Duong Nhu-Nguyen dien ta bang song ngu Anh-Viet
Friday, December 24, 2021
cave-like creation
celine's clown, post Xmas 2021
INTRODUCING THE MUSIC AND LYRICS OF NHAC SI PIANIST LE TUYEN
hoa tho khi can thiet tuc la lam tho -- beethoven la chuyen vien ve variation va improvisation
“21: CUỐI NĂM MƯỜI PHÚT SOLFEGE THÊM, ĐÂU NGỌN TÌNH SẦU TRÊN MUÀ HÈ̉ ĐỎ LƯẢ”
(Đặt trên mô típ thơ Du Tử Lê để hoạ thành một bài thơ khác nhằm trả lời câu hỏi tôi nhìn thấy từ thơ Du Tử Lê, “67 KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU”)
Dnn©2021
Dedicated to that VNCH soldier who died in Quang Tri, 1972
trở thành bản nhạc đứa con gái nhỏ là tôi hát 1970s, sáng tác Từ Công Phụng.
Cuối năm 2021, tôi "hoạ" lại trên mô típ ý thơ DTL, thành câu trả lời tám chữ có vần,
Đâu là Ngọn Tình Sầu, trên Muà Hè Đỏ Lưả?
nhạc sĩ bảo trên đỉnh sầu có ngọn
tôi leo lên từ đáy vực, vươn cao
cây tình yêu mọc dấu tích buồn đau
hồn đất nước thì thào trong cuộc chiến
hạnh phúc tôi nhỏ nhoi vì quốc biến
giọt mưa se, cái lạnh thấu muôn trùng
bầy sẻ cũ khóc theo màu ngói rợn
trời xanh xao tay nhỏ vẽ chân dung
___
ở đáy vực có mùì thơm lá nõn
đất đao binh, cỏ ấm thịt
da người
tôi gầy gò dưới chân em sắc
gót
môi thâm khô nhưng vẫn khát màu tươi
___
ngày tháng hạ động viên
bầy lính trẻ
gái đô thành trở mặt, dáng điêu ngoa
tay chơ vơ khẳng khiu vàng chất nghệ
gốc me trầy tô ký ức trên da
chiều ẩm ướt trẻ con đuà ríu rít
tíếng chửi thề thay tiếng nấc, gần xa
___
kỷ niệm đó, tôi gom thành tiếng thét
nhạc sĩ đừng ca tụng khúc sầu rơi
con dế nhỏ rú lên bài cách biệt
nửa đêm về run rẩ̉y giọng buồn lơi
cây định mệnh sẽ uơm mầm miễn nhiễm
lá trầm luân tơi tả mái hiên người
_____
dù tuổi thơ uột èo theo gió bấc
con dế buồn không chết giữa đêm sương
bầy sẻ cũ đậu trên
vòm biển lặng
dù gốc me: già khọm với tà dương
em trinh tiết
chôn vùi trong cát trắng
con sóng tình vỗ mãi một
dòng hương
dnn(C)2021
Wednesday, December 15, 2021
v/D nganh hoc va nganh khao cuu MUSICOLOGY
· wendy duong says:
THE NEEDS FOR VIETNAMESE MUSICOLOGISTS EITHER DEGREED OR
SELF-TAUGHT:
Tại sao lại phải chuyển ngữ tư tường người khác mà
không viết ngay nhận xé̃t âm nhạc cuả học giả hay nhạc sĩ/nghệ sĩ
Việt Nam? Ngành musicology thiên hình vạn trạng và là một ngành có
tính cách xuyên bộ môn, mà các học giả mọi ngành có thể tự học.
Chính tôi đây là một cá nhân tự học musicology suốt trong thời gian
fellowship ở một đại học miền Bấc, và suốt thập niên dạy ở vùng
Rockies. Thiếu gì người VN là “nghệ sĩ nghiệp dư” như tôi có thể nhận
định v/d âm nhạc, hay hơn tôi rất nhiều, nhất là khi họ có kinh nghiệm
khảo cứu ̣– scholarly research.
Bà giáo sư viết bài trên đây là research professor cuả
một đại học Mỹ, về Asian / American studies thì phải, và là tay dương
cầm nghiệp dư. Profile này có thể tìm ngay ở người Việt và người
gốc Việt.
Thay vì làm người dị́ch, tại sao kh̀ông viết luôn bài
nhận định, dưa trên kinh nghiệm “cây nhà lá vườn” với trailblazer Dang
Thai Sơn và thêm vào đó, sản phẩm quốc nội cuả VNCHXHCN lả Đặng
Vỉ̃nh Phúc. Lý do: hiện nay VN có rất nhiều người viết đọc tiếng
Anh. Vai trò “chuyển ngữ” bớt cẩn thiết.
Tôi đề nghị Da Màu bắt đầu nhìn đến, ngay cả “solicit,”
những bài khảo cứu ngắn, cuả chính học giả Việt, gốc Việt, nhất
là trong nhử̃ng địa hạt có mảnh lực quốc tế qua trực giác như âm
nhạc. V/d người Á Châu xuất hiện nhiều không phải chỉ ờ ăm nhạc thi
đua thế giới mà còn ngay cả ở academia một số các ngành ở Mỹ, các
công ty kỹ thuật, ngành thự́c phẩm / tiêm ăn, ngay ở campus đại học
Harvard chẳng hạn, etc.etc. thế nhưng tình trạng kỷ thị Á Đông vẫn
còn, ở những tì̉nh huống tinh vi nhất. Các vụ án vẩn có, các tổ chức
tranh đấu vẫn đăt v/d — thí dụ cho rằng đại học Harvard vẫn kỳ thị
chủng tộc khi áp dụng nhử̃ng gì có tính cách hạn chế người Á,
etc.etc. Những bài viết như vậy sẽ có giá trị “critical thinking” cân
bằng nhiều hơn là phổ biến “thông tin” qua hình thức dịch thuật. V/d:
Ai là “học giả” để viết đây? DM có thể nhận định khách quan. “Học
giả” là một trạng thái, acquired status, không nhất thiết là bằng cấp
giấy tờ. Tư cách học giả sẽ đến ngay từ nội dung bài viết.
Viết về ăm nhạc có thể mờ rộng cho tất cả những ai
biết nhạc, yêu nhạc, và biết khảo cứu. Musicology là ngành sinh động,
không phải là ngành trình diễn.
cám ơn. DNN
oAnh
Thảo says:
Góp ý với Wendy Duong:
Tôi rất cám ơn nhà văn Trần Thị NgH. đã bỏ công sức và thời gian để dịch thuật
các truyện ngắn và các bài viết về đề tài âm nhạc cho những người không rành
tiếng Anh như tôi đây.
Nhà văn Trần Thị NgH. muốn viết hay dịch gì thì đó là quyết định của bà ấy. Phổ
biến thông tin bằng dịch thuật là một việc nên làm.
Nếu WD cho rằng dịch thuật không cần thiết thì chắc là WD biết tất cả mọi thứ
tiếng trên đời?
Tôi cũng mong là sẽ được đọc những bài về musicology của WD viết để được học
hỏi thêm về kiến thức âm nhạc của WD.
§
wendy duong says:
Your comment is awaiting
moderation. This is a preview; your comment will be visible after it has been
approved.
đÚNG VẬY. Ông/Bà có
thể viết những gi Ô/B muốn, tôi cũng thế, và người dịch nào đó muốn
dịch cái gì thì dịch, va DM muốn đăng cái gì thì đăng. Đó là tự do
ngôn luận. Tiêu chuẩn cuả tự do ngôn luận theo tôi, một người có chuyên
môn báo chí, là CÔNG BẰ̀NG, QUÂN BẰNG, VÀ SỰTHẬ́t.
Ô/Bà muốn đp̣c cuả tôi thì lên mạng lưới
hoặc mua sách, đa số là tiếng Anh, ký tên khác nhau, các bộ môn khác
nhau. Có bài có thể cho rằng thuộc về musicology bằng tiếng Việt, Ô/B
cứ tự nhiên tìm đọc không tốn tiền, nhưng sẻ có những bài tốn tiền
hay có độc giả có chuyên môn, trong môi trường chuyên môn. Tôi không có
thì giờ viết tiếng Việt nhiều. thông cà̉m. Ô/B muốn hỏi gì, cứ hỏi.
Tôi sẻ cho email. Tôi không có nhiề̀u thì giờ để viết cho quý vị đọc.
Tôi chỉ có thể vắn tắt. Cái gì tôi không biết, tôi sẻ̃ cho source để
tự tìm hiểu.
Tôi không hề nói “dịch
thuuật” không cần thiết. Như thế, Ô/B cần ̣đọc lại cho kỹ những gì
tôi nói, trước khi Ô/B lên tiếng. Sở dĩ tôi trả lời vì tôi thấy Ô/B
đọc không kỹ và hình như không hiểu ý tôi. Từ một cái nhìn sai lầm
đi đến một câu hỏi sai lầm: Tôi có biết mọi thứ tiếng ờ trên đời?
Không ai biết mọi thứ tiếng ờ trên đời mà cũng chẳng có ai đọc được
bản dịch dù mọi thứ tiếng ờ trên đời, chưa kể đến cổ ngữ như Latin,
old Greek, và…chữ Nôm. Vậy hỏi làm gì? Tốn giấy mực và công đánh
máy chăng? Đó là một câu hỏi có tính cách phê phán theo kiểu
passive-aggressive? Mà phê phán đặt không đúng chỗ. Có người nói phê
phán không đúng chỗ là ác ý.
V/đ đọc về musicology:
tôi thấy nên đọc vì kiến thức, và không nên đọc để phê phán về người
viết. Nếu có ý kiến, thì viết luôn về musicology cho người khác đọc
bằng tiếng Việt, khỏi cần ai dịch. Đó là một trong những chủ đề qua
comment cuả tôi. B̀ài tôi viết về THE NEEDS FOR VIETNAMESE MUSICOLOGISTS
ETC. bằng tíếng Việt hình như đang chờ Da Màu và vài tạp chí về VN
nưã. Hoặc sẽ đăng ngay trong tạp chí cuả tôi nay mai.
Theo tôi, bài cuả bà
GS người Mỹ thiếu sót và phiến diện, như tôi nêu lên trong bài t̀ôi
viết ̣hình như chưa đâng. Nếu là tôi, tôi không chọn dịch bài đó.
Người VN nên viết thằng một bài sau khi nghiên cứu v/d tạo ra bởi cuộc
tranh tài ờ Warsaw cuả DTSơn nhiều thập niên và tìm hiểu những gì đã
xẩy ra cho những nhân tố đó. Cũng như nghiên cứu về mọi v/d liên quan
đến khuôn mặt người châu Á thay vì chỉ nhìn vào ăm nhạc và nên có sự
so sánh đối chiếu với âm nhạc là môi trường không cần ngôn ngữ.
Theo tôi thấy, Ô/B không
nên tìm đọc một tác giả mà Ông/Bà cho rằng t́ác giả ấy gọi dịch
thuật không cần thiết, hay tự cho rằng tác giả ấy biết mọi thứ
tiếng ờ trên đời. Ô/B lấy ý này ờ đâu ra? Hay là ai đặt ý đó vào
đâu óc? Tôi cũng không nên trả lới ṃột độc giả mang khái niệm như
vậy sau khi đọc comment của tôi. Tôi sẽ không tham dự cuộc đối thoại
nữa v̀ì không có mục đích ích lợi. Tôi chỉ muốn xác đ̣inh rằng Ô/B
đọc lời tôi viết như vậy là không đúng, và những gì Ô/B nói là tóm
tắt sai chủ đề cuả tôi, để không có sự đánh lạc hướng cho nhử̃ng
độc giả ngoài kia theo dõi comment cuả tôi.
Tôi xin đề nghị: toàn
cầu hóa đã xầy ra quá lâu rồi, Ô/B nên bỏ thì giờ học tiếng Anh,
một ng̀ôn ngử quốc tế, ̣để khỏi tuỳ thuộc vào dịch giả quá nhiều.
Và để đối chiếu. Nhưng trước khi học ngoạ́i ngữ, nên đọc tiếng Việt
để lấy ý cho đúng ̣– cái học phổ thông qua trường lớp cân bản cho
đ̣ọc và viết nghị luận.
WND/DNN
bai hat tren ngon tinh sau va tho Du Tu Le
Du Tu Le duoc xem nhu mot thi si vuot buc cua mien Nam VN. Vay ma bai tho noi tieng sau day (tu do co bai hat toi rat thich la Tren Ngon Tinh Sau cua Tu Cong Phung) hoan toan bo? han v/d VẦN. Chu nghia bai tho tuyet hay, nhung VẦN thi ke nhu DTL khong dem xia den.
Da SOLFEGE tho Bui Giang duoc chep lai tren mang luoi, toi se SOLFEGE bai duoi day cua Du Tu Le de dat lai not nhac cho bai tho trong khia canh VẦN, tu do them vao hay bien chuyen ca tu tuong. Toi làm viec SOLFEGE nay voi chu truong tha thiet yeu cau thi si va doc gia ve lai voi Nguyen Du, Doan Thi Diem, Nguyen Gia Thieu, Nguyen Binh, Tham Tam, Vu Hoang Chuong, etc de giu ÂM VẦN ̣ĐIỆ̃U cho nhác tính trong cac the tho cua VN.
Bai duoi day cua Du Tu Le khong phai la THO XUÔI, ma la thê tho TAM CHU can co nhac tính. Toi SOLFEGE de giu nhac tinh cho the tho tam chu ma Du Tu Le chon lua.
67 KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU
thơ: Du Tử Lê
hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn
trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng
bầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xám
trời xanh xao chân nhỏ cũng không về
cây mộng nở từng ngón tay lá nõn
nôi tương tư cỏ ấm thịt da người
tôi hiu hắt từ mắt em ngát tạnh
môi thâm khô từ thuở định xin hôn
ngày tháng hạ khi không mà trở rét
em khi không mà trở mặt điêu ngoa
tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ
ngọn me xa theo ký ức rì rào
chiều qua đó chân ai còn ríu rít
lời ai say cho trời đất lại gần
kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng
nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi
con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát
khi đêm về ru giọng đớn đau hơn
cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng
lá oan khiên lả tả mái hiên người
tôi èo uột từ những ngày cả gió
con dế buồn tự tử giữa đêm sương
bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
ngọn me xưa già khọm tiếc thương hờ
em ở đó bờ sông còn ấm cát
con sóng tình vỗ mãi một âm quên
SOLFEGE DU TU LE
21 KHUC THEM CHO NHAC DIEU
67 KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU
thơ: Du Tử Lê
hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn
trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng
bầy sẻ cũ hom hem MÀU ngói RỢN
trời xanh xao TAY nhỏ VẼ CHÂN DUNG
___
cây mộng nở từng ngón THƠM lá nõn
nôi tương tư cỏ ấm thịt da người
tôi hiu hắt từ mắt em SẮC NGỌN
Môi thâm khô NHƯNG VẪN KHÁT MÀU TƯƠI
___
ngày tháng hạ khi không mà trở rét
em khi không mà trở mặt điêu ngoa
tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ
ngọn me VÀNG TÔ ký ức TRÊN DA
chiều qua đó chân ai còn ríu rít
lời ai say TRONG trời đất GẦN XA
___
kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng
nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi
con dế nhỏ HÁT LÊN BÀI CÁCH BIỆT
khi đêm về RUN RẨ̉Y giọng BUỒN LƠI
cây niên thiếu cũng UƠM mầm MIỄN NHIỄM
lá oan khiên TƠI tả mái hiên người
____
tôi èo uột từ những ngày cả gió
con dế buồn tự tử giữa đêm sương
bầy sẻ cũ cũng VÙI THEO BỂ KHỔ
ngọn me xưa già khọm VỚI TÀ DƯƠNG
em ở đó bờ sông còn ẨM cát
con sóng tình vỗ mãi MỘT DÒNG HƯƠNG
dnn(C)2021
Tuesday, December 14, 2021
mưa thu
| Drawing Blind, digital infusion onto ink on paper and fabric, (C) und 2020 |
THƠ BẢY CHỮ DƯƠNG NHƯ NGUYỆN:
NÓI
CHUYỆN ÂM VẦN ĐIỆU
Tôi lưu ý cộng đồng làm thơ VN chú ý đến âm vần điệu và những
thể thơ có sẵn cuà VN.
Trên mạng lưới, tôi vô tình đọc được hai câu thơ cuả ai đó trong
một bài thơ bảy chữ khá hay, nhưng trong hai câu tôi trích sau đây từ
bài thơ ấy, có một “nốt nhạc” bị hỏng trong mỗi câu bảy chữ, làm kém giá trị nhạc tính cuả
bài thơ trong khi ý tường cuả tác giả rất đẹp. (Vâng, là ngôn ngữ có dấu, thơ VN có “nốt
nhạc”):
“Ướt sũng hoàng hôn tiếng mưa buồn” “Vẫn sắc
thu vàng vẫn mênh mang”
Tôi bèn viết lại “nốt nhạc” cho hai câu này, và
từ đó, tôi sáng tác bài thơ dưới đây chỉ trong vòng dưới mười phút. Lý do: nhac tính, ý tưởng, và hình ảnh trong chu trình làm thơ dựa trên âm vần điệu cuả thơ Việt
Nam là vấn đề rất tự nhiên, không cần cố
gắng,
nếu chất âm vần điệu cuả thơ VN đã thấm vào người.
Nhạc tính này lấy từ thơ Đường vì VN ngày xưa phụ thuộc vào chữ
Hán. Sau đó, thể thất ngôn bát cú
được dùng với chữ Nôm. Và thể
“thất ngôn” trở thành một phần cuả phong trào thơ mới thể kỷ hai mươi
với Tống Biệt Hành cuả Thâm Tâm, trong khi Tình Già cuả Phan Khôi trở
thành sự bắt đầu cuả thơ xuôi. Điều
này tôi biết khi mới tiểu học, qua cha mẹ tôi, là giáo sư văn chương.
Đọc thơ thất ngôn từ thuở trung học VN, tôi tự nhiên mà bắt được
nhạc tính cuả thơ Đường, chứ tôi không học thơ Đường bao giờ cả, tự
nhiên mà hấp thụ âm vần điệu cuả thơ Đường, Hán Việt, và thơ tiếng
Việt mà thôi. Đó là kinh nghiệm
sống với thi ca VN cuả tôi. Nếu không học văn chương ở VN thuở thiếu
thời, được đọc thơ VN ngay từ tấm bé, và lớn lên trong một gia đình
văn chương, chắc một cá nhân sẽ không có kinh nghiệm đó.
Dĩ nhiên tôi làm và đón nhận thơ xuôi, nhưng trong thơ xuôi cũng vẫn
phải có nhạc tính, và tôi không thể chấp nhận việc bác bỏ thi ca VN
với âm vần điệu cuả nhạc tính cổ truyền, hay phổ biến thơ hỏng âm
vần điệu, vì mấy trăm năm thi ca VN là phẩm chất cuà sáng tạo VN qua
nhiều thế kỷ, vẫn còn hôm nay và sẽ còn ngày mai, không thể bỏ đi
hay coi thường được, chỉ vì sự có mặt cuả thơ xuôi (bây giờ ở VN gọi là “thơ
văn xuôi” (Baudelaire—poème en
prose). Không có cái gì “cổ lỗ” cần bỏ đi trong
thơ có âm vần điệu cuả VN cả. Chẳng
khác chi Beethoven vẫn là hôm nay và ngảy mai, bên cạnh Stravinsky hay
hard rock. Nếu không có Beethoven,
chưa chắc đã có Stravinsky hay hard rock, ngay cả âm nhạc VN hiện đại, vì
Beethoven đã định nghĩa cho chúng ta thế nào là âm nhạc với ký âm
pháp vẫn dùng ngày nay và mai sau.
Âm vần điệu định nghĩa nhạc tính trong thơ VN.
Dnn©DEC.2021
“Ướt sũng hoàng hôn mưa như sương”
Mờ theo quan ải, sầu biên cương
Tôi nhớ ngày xưa, tiếng trống dục
Chàng trên lưng ngựa, nàng thê lương
“Trong sắc
thu vàng, mưa mênh
mang”
Bám trên khung cửa, rồi lang thang
Đâu đó tiếng đàn ai thổn thức
Như mưa trút nước, ở trên ngàn
"Ướt sũng hoàng hôn mưa vẫn tuôn”
Tuôn nhu nước chảy buổi chiều buông
Chiều nay tôi đ́ón
muả thu ̣đến
Chợt nhớ
năm xưa, có kẻ buồn
“Vẫn sắc thu vàng, nắng đã tan”
Nắng như bóng nắng
cuà thời gian
Năm xưa có kẻ nhìn
tôi khóc
Lau giọt ân cần, khi
hỏi han
Và thế là tôi nhớ trọn đời
Những ngảy mưa rút, buổi ly bôi
Muà thu biết khóc là tôi đó
Lệ cũng như mưa, nhỏ xuống đời ©DNN Dec 14, 2021
Sunday, December 12, 2021
Betty Buckley: the voice and acting that motivated me during the eighties such that the judicial career toward the federal court could take second place
compare Sarah Brightman today:
FIRST ASIAN WOMAN AT GRAMMY, TONY
Phụ nữ Á đầu tiên đước giải Grammy là Lea Salonga, người gốc Phi, NĂM 2018 khi cô đã 47 tuoi. Cũng thế, với giải Tony thập niên 90. Đây là hai giải thưởng về nghệ thuật trình diễn và giúp vui cuả Mỹ: ÂM NHẠC/ĐIÃ HÁT VÀ KỊCH NGHỆ.
https://www.grammy.com/grammys/artists/lea-salonga/243521 -- Miss Saigon